Monday, August 18, 2014

Chốn thương...


Với mỗi con người trong chúng ta chắc chắn ai cũng dành trong tâm trí mình một chốn để nhớ, một góc để thương. Chốn thương nhớ ấy có thể là góc nhà, mái hiên, xó bếp hay chiếc giường ấm êm của mình. Và góc nhớ của tôi là bộ bàn ăn già nua quê kệch ở sau hè nhà mình. 
Hồi còn nhỏ xíu, trưa hè nóng nực mỗi buổi trưa đến giờ ngủ trưa tôi hay đặt cái thân hình còi cọc của mình lên chiếc ghế thẻ dài đó mà ngủ trưa. Giấc ngủ trưa của đứa trẻ vô tư trên cái ghế gỗ nhỏ xíu cứng ngắt ấy mà sao ngon lắm để rồi bây giờ lắm lúc được nằm nệm ấm chăn êm mà giấc ngủ chẳng ngon được bằng.
Góc bàn ăn bên hè, nơi cả nhà mỗi ngày ít nhất 3 lần quây quần bên nhau ăn cơm với những món quê dung dị từ bàn tay của Ngoại, của Mẹ, của Chị mãi mãi sẽ là chốn thương hoài trong tâm trí kẻ thích nhớ chuyện xưa ham chơi nhác làm này.
Sáng nay cả nhà ăn bún cá chị Hai nấu ở cái bàn ăn cũ bên hè ấy, nắng hè nhảy nhót xuyên qua tán mận tung tăng trên nền gạch cũ già nua đón chào ngày mới hứa hẹn sẽ nóng nực vô cùng. Con Ky không còn nữa vì tuổi quá già, con Tô vàng bị bọn bắt trộm chó thuốc chết... Mấy con còn lại buồn hiu, chủ chúng nó & cả nhà cũng buồn hiu... Có ai mà không buồn khi những gì thân thuộc bên mình không còn nữa chứ nhỉ?
Ngày nắng, trời rất xanh, nắng vàng ơi là vàng... Và ở bên hè, dưới gốc cây mận, chỗ cái bàn ăn cũ ấy có kẻ hạnh phúc với những bữa ăn đầm ấm cùng gia đình đang ngắm ngày lững lờ trôi.



Newer Post
Previous
This is the last post.

0 comments:

Post a Comment

[Blog THÔNG BÁO]

Copyright © 2015 Tuy Hòa - Phú Yên All Right Reserved
//tao search box